|
Những chiếc máy
tính “Made in...tự tui”
Có lẽ chưa bao giờ người tiêu dùng Việt Nam lại có thể dễ dàng tậu
cho mình một bộ máy tính như bây giờ. Chẳng kể chi tới loại hàng
hiệu nguyên thùng chạy cực đã mà giá cũng cực xót, hay loại “nghĩa
địa” (second-hand) rẻ rề nên cũng chạy rề rề, ngoài các máy tính
mang thương hiệu Việt Nam như VINACOM, Mekong Xanh, T&H, Wiscom,
CMS. E-lead, VTB,.. bạn có thể chọn trong rừng linh kiện đang có
trên thị trường để “lắp ráp theo yêu cầu” một bộ máy tính chỉ trong
chưa tới 60 phút. Mà cái chính là giá thì “mỏng dính như tơ, chỉ
mình mình biết” !
Cách đây chỉ chừng 4-5 năm thôi, bộ máy tính là cả một gia tài. Lúc
đó, giá máy cực đắt (phải trên 1.000 USD) mà lại chưa có cái phương
thức trả góp. Còn bây giờ thì nhiều cửa hàng bán máy tính trả góp
với những điều kiện hơi bị “mê ly” như thời hạn dài (tới 3 năm), lãi
suất thấp, thủ tục đơn giản tới mức tưởng chừng hết còn đơn giả hơn,
thậm chí chẳng cần phải đóng khoản tiền trả trước (hay có thì cũng
chỉ chiếm tỷ lệ vừa phải),... Thậm chí có nơi còn quảng cáo một cách
rừng rực lửa cám dỗ rằng chỉ cần “nửa USD một ngày” là bạn có thể
rước về nhà một em Pentium 4 thơm như múi mít Tố nữ thả cửa mà vọc.
Nhưng để có được một bộ máy tính ưng ý – cả về tính năng, chất lượng
lẫn giá cả – chẳng bao giờ là chuyện đơn giản cả. Bạn rất dễ bị hoa
mắt và bối rối trước cả rừng linh kiện, cấu hình mà các dịch vụ máy
tính đưa ra. Có mấy cái câu “khẩu quyết” mà bạn phải luôn tự nhẩm
trong đầu (chứ miệng là lẩm rẩm dễ khiến người ta tưởng mình mắc
hàng bố) khi lữa mua linh kiện : “tiền nào của nấy”, “chỉ có người
mua mua lầm chứ người bán chẳng đời nào bán lầm”.
Chúng tôi hy vọng rằng cái bài “không bao giờ cũ” này sẽ giúp bạn có
thêm “lưng vốn” cơ bản để giảm bớt nguy cơ mua máy tính vừa đắt, vừa
uổng, vừa tức.
Trước lúc xuất gia
Trước khi mua máy tính, bạn cần :
1. Xác định rõ nhu cầu của mình đối với máy tính. Đặc biệt là nếu
tầm cỡ hầu bao có hạn và chỉ dùng cho các nhu cầu thông thường, bạn
chỉ cần sắm máy đủ phục vụ cho nhu cầu hôm nay (và nếu có thể thì
cho ngày mai nữa) của mình. Tốc độ “lỗi thời” của máy tính hiện nay
rất nhanh theo xu hướng máy càng ngày càng mạnh hơn và càng rẻ hơn.
Vì thế, nếu được, nên chọn những thiết bị có tiêu chuẩn mới nhất để
có thể kéo dài thời gian tương thích trước khi phải lên đời.
2. Tham khảo ý kiến của những bạn bè, người thân hơi bị rành về
khoản máy tính. Tuy nhiên, nên tỉnh táo để tránh tình trạng “nhiều
thầy thối ma” khiến bạn đã rối càng thêm rắm. Tuyệt vời hơn cả là
nếu bạn có thể trực tiếp xem thiết bị mình muốn mua chạy trong thực
tế ra sao.
Một khi đã xác định rõ nhu cầu của mình để gút lại mục đích mua máy
tính, bạn phải kiên định lập trường không để cho các “dụ sĩ” tại chợ
máy tính “hạ gục nhanh, tiêu diệt gọn” mình. Hễ lung lay, chao đảo
dẫn tới “chuyển đổi mục đích sử dụng” là cầm chắc bạn nếu không tiền
mất tật mang thì cũng thủng nặng hầu bao.
Khi ra tới chợ
Một bộ máy tính để bàn (desktop PC) đều phải gồm có :
A. NHỮNG MÓN “LỤC PHỦ, NGŨ TẠNG”
KHÔNG THỂ THIẾU :
1. Bo mạch chủ (tức cái mainboard hay motherboard) :

Đây chính là cái
nền móng của PC, điều phối hoạt động của các linh kiện khác để tạo
thành một hệ thống. Cũng giống như cái nền móng nhà, bạn cần phải
lựa bo mạch chủ tốt (của những hãng có uy tín, những thương hiệu phổ
biến, có chế độ bảo hành tốt và dài ngày, có các chức năng mới
nhất). Với bo mạch chủ, bạn còn phải chú ý tới bộ chipset (hiện có
các chipset của Intel, SiS, VIA, NVIDIA, ATI) Nếu có ý định sử dụng
CPU Intel thì tốt nhất là dùng bo mạch chủ có chipset của Intel,
chạy DDR SDRAM (SDRAM PC133 nay đã lỗi thời, chỉ còn chạy cho các hệ
thống Pentium III trở về trước, nhưng giá cũng ngang ngửa, thậm chí
có lúc cao hơn DDR). Các loại bo mạch chủ chạy bộ nhớ RamBus (RDRAM)
đắt hơn nhiều chục USD cả về bản thân bo mạch chủ lẫn bộ nhớ nên chỉ
thích hợp cho dân chuyên nghiệp (nhất là về đồ họa, multimedia,...)
hay cho máy trạm, máy chủ.
2. CPU (tức bộ vi xử lý trung tâm) :

Hiện nay, trên thị
trường chủ yếu là CPU của hai “đại gia” Intel và AMD. Theo kinh
nghiệm, các CPU của Intel hơn hẳn về tính đa dạng, chạy ổn định (đặc
biệt là khi phải làm việc đa nhiệm – cùng một lúc thực hiện nhiều
tác vụ), có tính tương thích cao, làm việc trong môi trường mạng và
multimedia tốt hơn, có bộ nhớ đệm – cache – lớn hơn,... Còn các CPU
AMD chạy có vẻ bốc hơn, chơi game rất ngon. Đặc biệt là thế hệ
Athlon XP từ 1800+ trở lên có hộp hẳn hoi, quạt “đặc chủng” và bảo
hành 3 năm chạy mát hơn và ngon nhất trong gia đình AMD.
Trong trường hợp dùng CPU Intel, gợi ý là bạn sắm loại Pentium 4
Socket 478. Bởi vì mức chênh lệch giá giữa Pentium III và Pentium 4
không quá lớn, trong khi dòng Pentium III đã bị Intel cho “về nơi xa
vắng”. Nếu sắm mới, bạn nên chọn thế hệ CPU mới sử dụng công nghệ
0.13 micron và có bộ nhớ đệm L2 Cache lớn (như Tualatin của Pentium
III và Celeron socket 478 hay Northwood của Pentium 4). Bộ nhớ đệm
lớn sẽ giúp khắc phục phần nào hạn chế về tốc độ CPU, nhờ tăng tốc
độ nạp dữ liệu cho CPU xử lý.
3. RAM (tức bộ nhớ hệ thống) : Hiện nay, phổ biến là loại DDR
SDRAM 266 MHz (PC2100). Các loại SDRAM DIMM có tốc độ 133 MHz
(PC133) ngày càng vắng dần. Loại SDRAM PC100 đã trở nên đồ cổ. RAM
“quý-xờ-tộc” RDRAM (hay gọi là RamBus) thì quá mắc, chỉ chạy cho
Pentium 4 với rất ít bo mạch chủ hỗ trợ (chủ yếu do đắt). RAM “trung
lưu” DDR SDRAM là bộ nhớ của tương lai đang ngày càng chiếm thế
thượng phong trên thị trường. Nếu mua máy Pentium III hay AMD trở về
trước, bạn chỉ cần SDRAM, nhưng nên chọn loại PC133 (dĩ nhiên là
mainboard phải hỗ trợ). RAM rất quan trọng. Gặp RAM “dỏm”, máy chạy
chậm, bất thường, dễ xuất hiện những cái màn hình xanh lè chết chóc
và dễ bị treo, nhất là khi chạy ứng dụng nặng. Hiện nay trên thị
trường nhan nhản SDRAM “Made in Hồng Kông bên hông Chợ Lớn” được dán
trong nước. Gợi ý : Nên mua bộ nhớ có dung lưọng ít nhất là 128 MB
(nếu có ý định sử dụng Windows XP thì thấp nhất cũng phải là 256
MB). Còn muốn tậu Pentium 4 hay Athlon XP, bạn nên sắm DDR SDRAM để
có thể khai thác tốt hơn sức mạnh của những bộ vi xử lý trung tâm
“thời thượng” này.
4. Ổ đĩa cứng (hay HDD) : Hiện nay trên thị trường có rất
nhiều nhãn hiệu ổ đĩa cứng như Maxtor, Seagate, Samsung, IBM,...
Nhãn hiệu Quantum mà “các vọc sĩ khuyên dùng” giờ đây không còn được
sản xuất nữa (vì đã “bán mình” cho chàng cao bồi Viễn Tây Maxtor).
Có hai chuẩn giao tiếp SCSI và IDE, nhưng thông dụng nhất là IDE.
Phổ biến có hai chuẩn truyền tải dữ liệu UltraATA/66 (tốc độ truyền
tải dữ liệu đạt 66MB/giây) và UltraATA/100 (100 MB/giây), cũng như
hai chuẩn tốc độ vòng quay của đĩa 5400 RPM (vòng/phút) và 7200 RPM.
Dung lượng thì hiện nay mèng nhất cũng là 10 GB. Giao diện
UltraATA/133 là một phát minh “lỡ bước sa chân” nên đành phải “tự
biên tự diễn” của Maxtor. Nó chỉ chạy được với các bo mạch chủ có hỗ
trợ chuẩn này (Intel không thèm chơi). Giao diện ATA “cao tốc”
SerialATA (tốc độ thế hệ 1 hiện nay là 150 MB/s) sẽ phổ biến vào
cuối năm nay trở đi. Gợi ý : mua ổ đĩa chuẩn UltraATA/100, sử dụng
công nghệ ít phiến đĩa nhất, tích hợp nhiều chức năng bảo vệ, và có
dung lượng 20 GB trở lên. Ổ cứng Seagate Barracuda ATA IV và IBM
Plus đáp ứng được các yêu cầu này.
5. Card màn hình (hay còn gọi là card tăng tốc đồ họa, card
AGP, card VGA) :

Hiện nay có hai
chuẩn giao tiếp là PCI và AGP. Chuẩn AGP có tốc độ truyền tải dữ
liệu nhanh hơn. Nó cũng có hai chuẩn AGP 2X và AGP 4X (hiện đang bắt
đầu phổ biến chuẩn mới nhất là AGP 8X). Nếu muốn xem phim trên máy
tính, bạn nên chọn loại card AGP hỗ trợ MPEG-2, còn chơi game thì
chọn card hỗ trợ 3D thật. Gợi ý : Nên mua card AGP 4X với bộ nhớ
mèng nhất cũng là 8 MB trở lên. Nếu xài Pentium 4 thì phải mua card
đúng 4X (điện thế 1.5 V) – loại này phổ biến có tới 32 MB bộ nhớ. Có
những bo mạch chủ tích hợp sẵn chip đồ họa (gọi là VGA on-board) để
giúp hạ giá thành cả bộ máy. Tuy nhiên đây chỉ là giải pháp chẳng
đặng đừng, khi quá eo hẹp về tài chính và chấp nhận khả năng xử lý
hình ảnh trung bình, không có ý định “lên đời”. Nếu đối đế phải dùng
loại bo mạch chủ có VGA tích hợp sẵn thì nên chọn loại dùng chuẩn
AGP và có kèm theo cả Slot AGP để có thể gắn card AGP rời sau này.
6. Ổ đĩa mềm (hay là FDD) : Hiện nay chỉ còn loại 1,44MB. Gợi
ý : Có thể chọn ổ mềm của Mitsumi (Malaysia) hay Samsung.
7. Màn hình (tức monitor) : Hiện nay trên thị trường có quá
nhiều nhãn hiệu màn hình. Tốt nhất là chọn những nhãn hiệu quen
thuộc, có tên tuổi. Màn hình (loại CRT) phổ biến là các kích thước
14, 15 và 17-inch. Các loại từ 19-inch trở lên dành cho những công
việc đồ họa chuyên nghiệp. Nếu không có khả năng tài chính để sắm
loại màn hình siêu phẳng (Flat) thì nên chọn loại có màn hình vuông
góc và tương đối phẳng (không nên dùng loại quá “lồi”). Ngoại trừ
các màn hình của các hãng nổi tiếng (có chức năng giảm bức xạ có thể
tin cậy được), còn nói chung là bạn nên trang bị thêm kính bảo vệ.
Loại màn hình LCD hiện chưa phổ biến vì quá đắt và cũng chưa làm hài
lòng dân chơi game và xem phim.
8. Bàn phím (keyboard) và chuột (mouse) : Hiện phổ
biến hai chuẩn giao tiếp PS/2 và USB. Nên chọn bàn phím đánh nhẹ, êm
và không dính chữ. Nếu thường xuyên la cà trên Internet, bạn có thể
chọn bàn phím có bổ sung các phím chức năng Internet (giá chừng hơn
10 USD một chút và thường là không cần cài đặt driver gì hết). Còn
loại bàn phím có thêm các phím chức năng Multimedia thì vừa đắt hơn,
vừa phải cài driver, dễ đụng chạm. Hiện nay, bàn phím Mitsumi (phải
là hàng Malaysia) giá rẻ (6,5 USD), gõ êm và nhẹ. Còn chuột thì nên
chọn lại có thêm nút cuộn (scroll). Hiện có quá nhiều nhãn hiệu,
model chuột trên thị trường. Để chắc ăn, bạn nên chọn chuột của
những hãng có tên tuổi (một chút xíu cũng được), không cần nhiều nút
làm gì cho nó rườm rà, vướng tay. Chỉ cần con chuột có 2 phím nhấn
và 1 nút cuộn là đủ xài.
9. Thùng máy (case) : Bất luận chọn kiểu dáng thùng máy nào,
bạn cũng cần chú ý đến chất lượng của bộ nguồn. Máy tính hoạt động
có ổn định và bền hay không phần lơn do chất lượng nguồn điện quyết
định. Cần chú ý là CPU Pentium 4 xài bộ nguồn ATX khác hẳn của
Pentium III trở về trước. Nên chọn bộ nguồn 300W trở lên và có chức
năng Autovolt.

- Trong ảnh : Bên trong thùng
máy.
Thùng máy có hai loại chính : desktop (dạng nằm, nay đã “xưa rồi
Diễm”) và tower (dạng đứng). Thôi thì có vô số kiểu dáng thùng máy
(tuyệt đại đa số được sản xuất ở Trung Quốc, cho dù có ghi là “được
thiết kế ở Hàn Quốc” hay “Nhật Bản”). Bạn chớ để mình bị mà mắt
trước các kiểu dáng thùng máy. Cái cần nhất là các thành phần của nó
chắc chắn, tiện lợi, cách điện tốt và đặc biệt là có bộ nguồn điện
do các hãng có uy tín sản xuất. Hiện nay các thùng máy của SP được
nhiều người tin cậy, do sử dụng bộ nguồn của hãng Codegen. Nên chọn
thùng máy có các cổng USB “thật” (có cổng và dây nối đàng hoàng) ở
mặt trước để dễ dàng cắm các thiết bị USB đang ngày càng phổ biến.

- Trong ảnh : Bộ nguồn ATX của
thùng máy.
B. NHỮNG MÓN “NỘI Y,
NGOẠI Y” CŨNG NÊN RÁN MÀ CÓ :
1. Sound card (tức card âm thanh) :

Thật ra thì đã sắm
được máy tính, hầu như ai cũng ráng rấn thêm một chút để tậu cái
chức năng âm thanh. Vả lại, giá card âm thanh bây giờ cũng đâu có
mắc (chừng 8 USD là đã có rồi). Nên chọn loại tương thích
SoundBlaster. Có khá nhiều bo mạch chủ tích hợp sẵn chip âm thanh
(sound on-board). Tuy nhiên, hầu hết chúng dùng chuẩn AC97, có chất
lượng không thể bằng card rời. Sau này nhiều hãng bo mạch chủ cải
tiến, sử dụng chip điều khiển cao cấp hơn nên cải thiện đáng kể được
chất lượng âm thanh on-board (như Realtek, C-Media, SoundMAX
Cadenza,...) hỗ trợ âm thanh digital, surround, 6 kênh (5.1),...
2. Modem/Fax : Hiện có hai loại gắn trong (internal, chuẩn
PCI) và gắn ngoài (external, chuẩn COM hay USB). Loại gắn trong rẻ,
tiện nhưng khó cài đặt và quản lý hoạt động của nó. Loại gắn ngoài
dễ lắp đặt và quản lý hoạt động. Xin chú ý là cả hai loại modem
trong và ngoài hiện nay đều theo hai công nghệ : phần cứng (hardware
modem) và phần mềm (soft-modem). Loại phần cứng mắc hơn, hoạt động
hoàn toàn bằng các chip chuyên biệt được điều khiển bằng driver của
hệ điều hành. Loại này chạy mạnh hơn, ổn định hơn. Còn loại phần
mềm, do mục đích chính là giảm giá thành, nên hoạt động chủ yếu bằng
bộ phần mềm điều khiển cài thêm vào hệ điều hành khai thác các lệnh
của CPU và chipset. Nếu chỉ có nhu cầu làm việc đơn giản trên
Internet (như e-mail, duyệt các trang Web), bạn có thể dùng loại
soft-modem. Nhưng bất luận thế nào, bạn cũng cần chọn modem chuẩn
56K/V.90 và có thêm chức năng Voice để có thể chat bằng tiếng nói,
gọi điện thoại trên Internet, chat/điện thoại video,...
3. Ổ CD-ROM và DVD-ROM : Hiện có rất nhiều nhãn hiệu với tốc
độ đọc dữ liệu cao nhất hiện nay là 60X (Epraizer). Phổ biến là tốc
độ 52X. Tuy nhiên, bởi vì tốc độ của CD-ROM hiện nay đều thuộc loại
“cao thủ”, vấn đề cốt tử là bạn phải chọn loại ổ CD-ROM nào ít kén
đĩa. Ổ CD-ROM Sony 52X (có hộp) hiện được nhiều người chuộng vì ít
kén đĩa, giàn cơ bền, nghe nhạc và xem phim hay hơn. Xin lưu ý là
các ổ DVD-ROM thường kén đĩa và có tốc độ đọc dữ liệu kém hơn
CD-ROM. Ở Việt Nam hiện nay, các ổ DVD-ROM (hiện có tốc độ cao nhất
là 16x) chủ yếu chỉ được dùng để xem phim DVD trên máy vi tính chứ
không phải để khai thác chức năng chủ yếu của nó là đọc đĩa data
DVD-ROM. Có một “tình tiết” mà bạn nên tham khảo : cùng một đĩa
VideoCD hay AudioCD, nhưng xem và nghe bằng ở DVD-ROM vẫn có chất
lượng âm thanh và hình ảnh hơn hẳn ổ CD-ROM. Giá ổ CD-ROM và DVD-ROM
chênh nhau trên dưới 20 USD một chút. Nếu quyết định mua ổ DVD-ROM,
bạn nên chọn model DVD-ROM 16x có tốc độ đọc CD-ROM 48x.
4. Loa : Nên mua loại có chỉnh bass/treble. Nếu mua loại loa
5.1, bạn cần phải có card sound card. Phổ biến nhất hiện nay là 4.1.
Nên thử xem loại loa nào mở volume lớn mà không bị bể tiếng, có
tiếng bổng (treble) trong trẻo, tiếng trầm (bass) mạnh chắc. Kinh
nghiệm cho thấy các loa nặng và nhất là có thùng bằng gỗ thì cho
chất lượng hay hơn.
PHẠM HỒNG PHƯỚC
- Bạn có thể tham khảo linh kiện và giá mới nhất hàng ngày tại :
1. TNC . 174-176, Bùi Thị Xuân, Q1, TPHCM (ĐT : 9250259)
2. Nhật Thanh : 19, Tôn Thất Tùng, Q1, TPHCM (ĐT : 9250771)
3. Nguyễn Hoàng : 6-8, Bùi Thị Xuân, Q1, TPHCM (ĐT : 9252549)
|